[hóng fú]
洪福,大福。
《宋史·乐志十六》:“华旦焕 尧 文,鸿福浩无垠。” 明 唐顺之 《与胡梅林总督书》:“我徼国家鸿福,仗督府胜算,歼尽此二巢, 浙 直可数年无事。” 鲁迅 《故事新编·理水》:“‘你们过得还好么?’‘托大人的鸿福,还好。’”
[hóng fú]
[hóng fú]
[hóng fú]
横祸 [hèng huò]
意外的祸患:飞来~。
洪福 [hóng fú]
大福气:~齐天。
词典释义:
鴻福
见〖洪福〗。
[hóng fú]
[hóng fú]
横祸 [hèng huò]
意外的祸患:飞来~。
洪福 [hóng fú]
大福气:~齐天。