[dùn zú chuí xiōng]
[dùn zú chuí xiōng]
[dùn zú chuí xiōng]
只见杨子哀号哽咽,顿足捶胸,抚棺长恨,欲拔剑自刎。 ◎明·吴元泰《东游记》第七回
[dùn zú chuí xiōng]
呼天抢地 [hū tiān qiāng dì]
抢地:触地。大声叫天,用头撞地。形容极度悲伤。
跌脚搥胸 [diē jiǎo chuí xiōng]
以足跺地,以拳敲胸。表示气愤、着急、悲痛等感情。
顿脚捶胸 [dùn jiǎo chuí xiōng]
形容情绪激烈的样子。同“顿足搥胸”。
[dùn zú chuí xiōng]
手舞足蹈 [shǒu wǔ zú dǎo]
蹈:顿足踏地。两手舞动,两只脚也跳了起来。形容高兴到了极点。也手乱舞、脚乱跳的狂态。
- 顿足捶胸
- 胸无大志
- 志在四方
- 方寸不乱
- 乱箭攒心
- 心花怒放
- 放长线钓大鱼
- 鱼目混珠
- 珠还合浦

成语释义: